Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Thán Phục Trước Thiên Nhiên Và Các Bạn Động Vật, Phần 1/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Hôm nay là ngày 10 tháng 7. Lúc đó khoảng 5 giờ sáng, khi tôi vừa làm xong công việc thường nhật cho Truyền Hình Vô Thượng Sư, đủ thứ việc. Rồi tôi ra ngoài lấy ít nước mưa để rửa ráy và… Một người-thân-chim nhỏ vô cùng xinh đẹp bay đến ngay trước lều của tôi, đậu trên một cành nhỏ của một cây non cỡ vừa. Hầu hết cây cối quanh lều này đều còn non, cùng những bụi cây nhỏ. Nhưng nhiều cây rất to và cao, cao đến mức phải ngửa cổ hết sức mới nhìn thấy ngọn. Người-thân-chim đậu ở đó một lúc, rồi tôi để ý thấy, thì tôi chào và vẫy tay này kia. Đó là một cô chim, và cô nàng không sợ hãi, cũng không bay đi. Tôi hỏi cô nàng có thông điệp hay điều gì muốn nói với tôi không, cô đáp: “Thưa có”. Cô nói: “Các hồn ma hung hăng quấy nhiễu hòa bình đã đi rồi”. Tôi nói: “Cảm ơn con”. Cô chim nói thêm: “Xin đừng lo”. Tôi đáp: “Không, không. Ta không lo, thật ra cũng không lo lắm. Có nhiều chuyện khác khiến ta bận tâm hơn, chứ không chỉ là lo lắng, nhưng không liên quan gì đến những hồn ma hung hăng quấy nhiễu hòa bình”.

Rồi cô bay xuống lối đi nhỏ, nơi tôi vừa dọn dẹp cho buổi sáng, cạnh xô nước mưa. Cô nàng không sợ, cứ ở gần và muốn uống nước chảy ra từ chỗ tắm của tôi. Tôi nói: “Không, không, không. Đừng uống. Nước dơ đó. Gần đây có một dòng suối, bên cạnh lều ta. Hãy đến đó uống”. Cô nàng không hề sợ. Còn tôi lo nước của mình không sạch, vì giày dính bùn và đủ thứ. Nên tôi cứ xua cô chim đi và cảm thấy rất áy náy. Tôi nói: “Ta xin lỗi. Đừng uống nước này. Dơ lắm. Nước trông cũng đục ngầu”. Tôi cảm thấy rất có lỗi vì cô chim vừa mang tin vui đến cho tôi. Thế mà tôi lại xua cô đi như vậy, thật khiếm nhã và thiếu ân cần. Tôi mong cô hiểu và thứ lỗi cho tôi. Ồ, bây giờ cô chim nói đã thứ lỗi cho tôi. Ý tôi là sau đó cô nói đã thứ lỗi cho tôi, nên… Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy áy náy. Tôi vẫn cảm thấy rất có lỗi.

Tôi chỉ đang ghi âm lại vài chuyện nhỏ. Còn rất nhiều chuyện khác, tôi không thể ghi âm lại, cũng không thể kể cho quý vị. Có lẽ phải rất lâu sau này [mới kể được]. Đã lâu rồi không có mưa, và nước mưa dự trữ ở đây của tôi gần cạn sạch. Hy vọng như họ nói, khoảng 10 ngày nữa sẽ có mưa, hy vọng là đủ mưa để tôi trữ nước dùng được một thời gian dài, cho đến khi có trận mưa kế tiếp. Tôi đã nghĩ đến việc xin phép THƯỢNG ĐẾ xem tôi có thể làm lễ cầu mưa hay không. Nhưng THƯỢNG ĐẾ bảo tôi: “Không được”. Chúng ta không nên ép các Thần Mưa và Đội Mưa làm trái với quy luật của thế giới rằng có nên mưa hay không trong những hoàn cảnh và khu vực nhất định. Nhưng ngày nay, có nơi mưa quá nhiều, có nơi lại quá ít, có nơi hoàn toàn không mưa. Tình trạng thế giới thật sự rất nguy cấp, và tôi không biết phải nói thế nào nữa để con người hạn chế việc tạo nghiệp, hầu có thể tích được nhiều công đức hơn. Thật quá khó. Lòng tôi đau đớn vô cùng vì không thể giúp nhanh hơn.

Lần trước, Vua Sy nói Pháp Môn Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại) sẽ giúp hòa bình được lâu bền. Vì vậy, tôi nói với quý vị: “Được, chúng ta sẽ thiền và dành phần nào thời gian thiền Quán Âm cho hòa bình”. Tôi tưởng ý của Ngài là vậy. Sau đó, Ngài nói với tôi: “Thưa không, không phải vậy”. Ngài nói người dân ở bất kỳ quốc gia hay thế giới nào cũng nên tu Pháp Môn Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại), thì họ sẽ có hòa bình vĩnh viễn. Ồ, lúc đó tôi nghĩ: “À, ra là vậy, giờ thì mình hiểu rồi. Giờ mình đã hiểu rõ hơn rồi”. Vì tôi luôn nghĩ mình không bao giờ có thể trông cậy vào người đời, bởi họ quá… Họ đã bị đầu độc quá sâu, như thể bị đánh thuốc mê hay bị cho uống quá nhiều thuốc ngủ đến mức không thể tỉnh dậy. Họ không nghe nổi những điều tôi nói, dù tôi nói bằng ngôn ngữ rất đơn giản, không khó để nghe, cũng không khó để hiểu. Ôi, tôi không bao giờ hiểu nổi vì sao con người không hiểu những lời hợp lý, đơn giản và chân thật. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu được. Nhưng tôi quá đau lòng. Tôi đau xót cho số phận của họ đến mức không còn nghĩ nổi tại sao họ không hiểu. Mỗi ngày, lòng tôi đều cảm thấy vô cùng cấp bách: Ôi trời ơi, họ vẫn chưa chuyển sang ăn thuần chay hết, chứ đừng nói đến việc theo tôi tu Pháp Môn Quán Âm.

À, phải, bây giờ tôi hiểu vì sao Vua Sy nhắc đến Pháp Môn Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại). Tôi tưởng Ngài muốn nói chúng ta nên thiền Quán Âm. Tôi tự động nghĩ rằng được, chúng ta phải thiền nhiều hơn cho thế giới, vì Vua Sy đã nhắc đến Quán Âm. Nhưng thật ra, đúng như lời Ngài nói, ý Ngài là mọi người trên thế giới nên theo và tu tập Pháp Môn Quán Âm. Giờ tôi cũng hiểu bởi vì Pháp Môn Quán Âm của chúng ta bao gồm lối sống thuần chay. Vì vậy, chỉ riêng lối sống thuần chay đã là cứu tinh của thế giới rồi. Nhưng nếu mọi người đều tu Pháp Thiền Quán Âm, nhờ Ân Điển THƯỢNG ĐẾ mà đánh thức Đại Ngã bên trong, thì dĩ nhiên, lực lượng hợp nhất của chúng ta trên thế giới này sẽ vô cùng, vô cùng, vô cùng mạnh mẽ, bao la, bao la, bao la khôn tưởng. Ôi, tôi không biết ngày ấy có xảy ra trước khi tôi qua đời không, vì lần này tôi không muốn trở lại nữa.

Phải, tất cả các Minh Sư đều biết rằng cứu con người khó hơn là cứu người-thân-động vật. Người-thân-động vật hiểu nhanh hơn con người về lẽ phải, ân điển, cùng đủ loại đức hạnh và thiện lành. Như trước đây, sau một thời gian dài tôi không gặp những người-thân-chó vì tôi đi khắp thế giới giảng pháp này nọ, rồi trở về. Khi đưa họ đi dạo, tôi lại nói như trước đó, vì lúc tôi mới đưa họ ra ngoài, họ kéo lê tôi. Hai người-thân-chó kéo tôi đi. Tôi nghĩ: “Sao giờ lại thế này? Không phải chứ? Các con quên điều ta dạy rồi sao?” Rồi tôi nhắc lại: “Hãy nhớ, đi sát bên và đứng yên. Nếu một bạn đang bận giải quyết việc riêng thì bạn kia phải chờ. Như ta đã dặn, hãy chờ anh em hoặc chị em của mình, rồi chúng ta đi tiếp”. Vì vậy, họ thay phiên nhau chờ và rất hợp tác.

Nhưng tôi không có may mắn luôn được ở bên những người-thân-chó. Khi tôi vắng mặt, những người chăm sóc khác nhau luân phiên chăm nom; hoặc vì phải chuyển đến nhiều nơi, nên luôn có những người khác nhau chăm sóc người-thân-chó của tôi. Họ không huấn luyện như cách tôi làm, nên người-thân-chó quên mất. Nhưng khi tôi trở về, người-thân-chó lập tức quen lại ngay trong ngày hôm đó. Ngay cả khi tôi bảo một thị giả khác nói với họ theo cách đó, họ cũng hiểu ngay. Họ không hề gây khó khăn gì. Miễn là thị giả hoặc người chăm sóc sẵn lòng, người-thân-chó sẽ nghe lời. Họ biết rằng hợp tác như vậy rất có lợi cho họ. Nhưng tôi không chắc, chẳng hạn, nếu tôi ở lâu với một thị giả và huấn luyện người-thân-chó theo cách khác, người-thân-chó theo cách khác, rồi người khác đến lại huấn luyện theo cách khác… thì có quá nhiều người huấn luyện. Tôi không biết họ còn nhớ cách tôi dạy hay không. Có lẽ họ nhớ, nhưng chỉ khi tôi ở cùng họ lúc họ trở lại và tôi nhắc lại cho họ.

Gần đây, tôi được báo rằng người-thân-chó của tôi bây giờ cảm thấy bình an hơn và không còn sợ hãi, nên họ đã hoạt bát hơn, và tự nhiên lại như trước. Trong lúc chiến tranh, đôi khi tôi gặp họ, đôi khi không. Khi tôi không có ở đó, họ rất sợ, nên tôi phải thường xuyên trò chuyện với họ, trò chuyện rất nhiều, cả bên trong lẫn qua điện thoại. Khi gọi, tôi bảo thị giả mà chăm sóc người-thân-chó bật iPhone thật lớn để cả thị giả lẫn người-thân-chó đều nghe được tôi nói. Đôi khi tôi nói về những chuyện khác nhau. Không phải lúc nào tôi cũng nói về (người-thân-)chó, nói với (người-thân-)chó hay nói cho (người-thân-)chó, mà còn nói những chuyện khác như việc nhà, thức ăn, những thứ hữu ích hoặc chuyện nội trợ, chẳng hạn cách chăm sóc người-thân-chó hay mua loại chăn ấm không dùng điện cho họ.

Photo Caption: “Trong Thế Giới Hoang Dã Hãy Chắc Chắn Mình Biết Rõ Mọi Thứ Là Gì Trước Khi Tiếp Nhận”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (1/8)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-07-23
1451 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-07-24
1011 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-07-25
610 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-07-26
48 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-07-26
26 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-07-26
41 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-07-26
48 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-07-25
623 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-07-25
195 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-07-25
339 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-07-25
610 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-07-24
8626 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về