Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Dạy Con Từ Thuở Còn Thơ, Phần 3/5

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Ở nhà quý vị có con tuổi thiếu niên thì biết mà. Ai cũng biết điều đó. Hoặc những đứa hai mươi tuổi cũng vậy. Trời ơi! Huấn luyện mệt lắm. Nếu quý vị thường làm mọi việc giùm họ thì không sao. Nhưng khi kêu họ làm việc gì đó, trời ơi, thà chết còn hơn. Đúng vậy, mình phải giải thích rất lâu, rất lâu. Họ làm mọi việc rất chậm. Họ không quen, không thể nhanh chóng bắt kịp được. Mọi việc đều do mẹ làm. Họ cũng không hiểu được mẹ vất vả thế nào. Vì vậy, khi tôi đến đây, tôi luôn luôn vội, và công việc thì rất gấp. Thật sự rất, rất mệt. Họ thiếu kinh nghiệm phấn đấu trong cuộc sống, chưa bao giờ phải bươn chải để sinh tồn; nên không phát huy được tinh thần đó. Trí thông minh của họ đã ngủ quên, hoặc đã sa sút. Ban đầu IQ của họ cao, nhưng sau đó… Họ không sử dụng mỗi ngày! Nên nó bị rỉ sét mất rồi.

Cho nên quý vị nào có con cái, thì nên rèn luyện họ nhiều hơn. Đương nhiên rất vất vả, nhưng quý vị phải dạy họ. Đợi đến khi con cái đã quá lớn, đến tuổi hai mươi mấy hoặc ba mươi, làm sao mà dạy được nữa? Lúc đó, họ sẽ gây rắc rối cho chồng hoặc vợ – cả hai đều sẽ gặp rắc rối. Nếu người vợ không biết nấu ăn, một ngày nào đó người chồng không còn vui nữa, và nếu anh ta không vui, thì ngoài kia có rất nhiều phụ nữ khác có thể làm anh ta hài lòng, v.v. Và nếu người chồng chỉ biết dựa vào vợ nấu ăn cho, đôi khi nó có vẻ tiện lợi đó. [Nhưng] khi anh ta muốn tu Pháp này và ăn thuần chay, mà vợ không nấu, thì anh ta sẽ tiêu đời. Anh ta sẽ không thể tu được. Có rất nhiều người như vậy. Nói cho quý vị hay, nhiều người đàn ông nói: “Con rất thích tu hành, nhưng vợ con không chịu nấu đồ thuần chay cho con”. Tôi hỏi: “Anh không tự nấu được sao?” “Ồ, con chưa bao giờ nấu ăn cả. Con không biết nấu”. Anh ta vừa bước vào bếp là bếp ga suýt phát nổ, v.v. Chuyện là như vậy.

Thành ra tôi nói với quý vị, nên chú ý dạy con từ thuở còn thơ. Con trai cũng vậy, con gái cũng vậy. Tốt nhất là dạy cho cả hai những kỹ năng giống nhau. Bây giờ, mặc dù đã khá muộn, những người được gọi là xuất gia và thường trú ở đây đều đã trở nên khá thành thạo. Tôi đã huấn luyện họ suốt mười năm. Dĩ nhiên là không tốt bằng việc huấn luyện họ từ khi còn nhỏ. Nhưng tốt hơn nhiều so với khi họ mới đến. Bây giờ họ làm mọi việc nhanh hơn nhiều. Rất, rất nhanh, không giống như lúc họ mới đến, tiến một bước rồi lại lùi ba bước. Tôi còn sợ họ ngã nữa.

Bây giờ, quý vị thấy những người xuất gia làm việc có phải nhanh hơn quý vị nhiều không? (Dạ phải.) Cho dù bên ngoài quý vị làm việc nhanh đến đâu. Bởi vì tôi đã rất, rất vất vả để huấn luyện họ ở đây. Giờ thì ngay cả đàn ông cũng biết nấu ăn. Bởi vì nếu không biết nấu ăn, quý vị trở nên không tự lập. Nếu vợ không nấu ăn, thì quý vị tiêu đời. Quý vị sẽ sống thế nào đây? Rồi cứ vì miếng ăn mà bị trói buộc, đó cũng là một khía cạnh. Rồi lại không biết khâu vá quần áo v.v., không biết giặt giũ. Đừng để những chuyện vụn vặt đó trói buộc mình. Hãy tự rèn luyện bản thân. Nếu không có ai giúp, hãy thử tự mình làm lấy. Đọc sách này kia. Thà rằng mình nấu ăn không ngon lắm, nhưng được tự do hơn – thật đấy. Cuộc sống tự do, đơn giản là thoải mái nhất.

Bởi vì gần đây tôi bận rộn hơn với việc cứu thế giới và làm quá nhiều việc, nên càng bận rộn hơn. Nếu không, một mình sống đơn giản thì thực sự rất tiện lợi. Chẳng hạn, mỗi ngày tôi chỉ ăn một chút, buổi sáng ăn một ít súp hoặc là… Súp, canh. (Súp, dạ đúng.) Hoặc một cái bánh bao. Phần lớn thời gian tôi không ăn gì cả. Rồi buổi chiều, tôi chỉ ăn một bữa. Chỉ một bát súp, và một đĩa cơm với rau. Như vậy là đủ cho tôi rồi. Nếu không có những món như vậy thì tôi ăn… Nói sao ha? Hoan hỉ… (Cơm nắm.) Cơm nắm hoan hỉ. Tôi cũng có thể sống được. Trước đây khi bế quan, tôi ăn cơm gạo lứt với… muối mè và nước tương. Thế cũng ổn; tôi đâu có chết. Có lẽ tôi chỉ gầy đi một chút, như vậy mặc quần áo còn đẹp hơn.

Khi sống một mình, chúng ta không cần dựa dẫm vào ai cả. Nếu không có trách nhiệm gì, thì thật sự không cần thiết. Nếu độc thân như tôi, thì không cần phải chăm sóc ai cả, cũng không cần phải kiếm tiền. Vậy nên quý vị thấy đó, dù tôi kiếm được nhiều tiền, cũng chỉ là để giúp thế giới, giúp những ai thiếu thốn. Còn riêng bản thân tôi, mỗi ngày chỉ ăn một đĩa thức ăn. Thì có cần phải vất vả vậy không? Thậm chí mỗi ngày tôi còn phải mặc ba bộ quần áo nữa. “Nếu Ngài không mặc thì mọi người sẽ không mua”. Bình thường tôi không hay ra ngoài. Nên khi có dịp ra ngoài, thì tranh thủ mặc hết một lần luôn. Thường là như vậy. Nếu không, ban Thiên Y sẽ gây áp lực cho tôi. Họ mang đến rất nhiều quần áo, và nếu không thấy tôi mặc, họ sẽ phản ứng khác đi; họ không vui. Họ thích được thấy những ảnh mới của tôi trong những bộ trang phục mới. Và ban bản tin cũng yêu cầu có ảnh mới.

Rồi mấy vị Phật, Bồ Tát quý vị cũng đòi pháp tướng mới. Mỗi lần đến đều hỏi: “Có pháp tướng mới không? Có gì mới không?” Không biết mua nhiều vậy rồi để ở đâu nữa? Mỗi người có một pháp tướng là đủ rồi. Ngoài ra, khi sách mới được xuất bản, họ cũng thỉnh cầu ảnh mới. Họ biến tôi thành một Minh Sư đầy màu sắc. Xưa nay chưa từng có một vị Minh Sư nào lại đầy màu sắc như vậy. “Đầy màu sắc” có phải là từ xấu không? (Dạ không.) Là từ tốt à? Đầy màu sắc. (Dạ phải.) Đầy hoa. (Xanh lá.) Xanh dương. Xanh lá nữa. Hình như trước giờ chưa từng thấy một vị “đầy màu sắc” như thế. Quá “nhiều màu sắc”. (Dạ không.) Quá nhiều kiểu dáng và màu sắc.

Nhưng như vậy cũng vui. Chỉ là thỉnh thoảng cũng có áp lực. Đôi khi có áp lực. Nhưng nhiều lúc vì chúng ta quay video và chụp hình, trong mỗi video, nếu mọi người cứ thấy cùng một người mặc mãi một bộ quần áo, họ sẽ cảm thấy rất chán và mất hứng thú. Nếu họ thấy những bộ trang phục khác nhau – à! Đầu óc họ sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Cứ đánh lừa đầu óc một chút, nó sẽ làm chúng ta vui, (Dạ đúng.) và để mình yên ổn tu hành. Đó là bởi vì đầu óc chúng ta yêu thích cái đẹp; nó thích ngắm nhìn; nó thích nhìn thấy những thứ mới mẻ. Từ nhỏ chúng ta đã như vậy rồi. Chúng ta thích mặc quần áo mới. (Dạ đúng.) Từ nhỏ đã như thế. Mỗi dịp Tết đến, ôi! Ai cũng vui mừng, hạnh phúc. Bởi vì có quần áo mới, v.v. Từ nhỏ chúng ta đã biết như vậy rồi. Không phải lớn lên rồi chúng ta mới bắt đầu thích cái đẹp. Ngay cả những đứa trẻ, chỉ mới hai, ba tuổi, nếu quý vị cho chúng quần áo mới, chà, nhìn xem chúng vui đến mức nào. Bởi vì bản tính tự nhiên chúng ta đều yêu thích chân, thiện, mỹ. Bất cứ điều gì tượng trưng cho chân, thiện, mỹ, chúng ta đều yêu thích. Không chỉ về những phẩm chất bên trong; bên ngoài cũng phản ánh bên trong. Nếu không nhìn thấy bên trong, thì nhìn thấy bên ngoài cũng tốt mà. Vẫn tốt hơn là không có gì. Cho nên chuyện là như vậy.

Vì thế, đôi khi tôi thấy… à, bây giờ chúng ta cũng khá tốt. Tôi chỉ hy sinh một chút, vội hơn một chút và hành động nhanh hơn một chút, để mỗi video có màu sắc khác nhau. Như vậy quý vị nhìn cũng dễ chịu hơn, phải không? Có khác biệt không? (Dạ có.) Có. Nó ảnh hưởng đến đầu óc chúng ta. Khi đầu óc chúng ta vui vẻ, nó sẽ đỡ quấy nhiễu chúng ta hơn. Rồi chúng ta cũng thích xem hơn, và càng xem nhiều, chúng ta càng hiểu nhiều hơn, và hiểu nhanh hơn. Rồi chúng ta tu hành cũng sẽ vững vàng hơn. Dĩ nhiên, công việc của tôi không bao giờ làm xong. Sẽ luôn có những người mới đến. Không thể nào hôm nay tôi dạy quý vị, quý vị tiến bộ, rồi ngày mai tôi nghỉ ngơi. Không, không, không, không đâu. Khi quý vị đi ra ngoài phát sách biếu và bản tin, v.v… như dùng những phương thức di động để truyền bá pháp môn, truyền bá giáo lý, quảng cáo trên truyền hình và nhiều cách khác, thì sẽ luôn có thêm đồng tu mới. Cho dù tôi không đi ra ngoài, vẫn luôn có những đồng tu mới.

Đồng tu mới nghĩa là có nghiệp mới, có những thói quen mới cần phải thay đổi. Rồi còn cái kiểu hăng hái, phấn khích như người vừa mới thành Phật nữa. Giống như một bác sĩ mới tốt nghiệp vậy, thấy ai là cũng muốn phẫu thuật hết. Phải không? Có phải vậy không? Ở đây có bác sĩ phẫu thuật nào không? Không có. Vì vậy, họ gây ra rất nhiều rắc rối. Hễ gặp (người-thân-)chó hoặc -mèo, họ cũng đưa sách biếu. “Đọc đi! Nếu đọc, sẽ có phước báu đấy. Đọc đi!” (Người-thân-)chó đâu có hứng thú với sách biếu. Họ chỉ thích ăn cái gì đó thôi, như ham thuần chay, bít tết thuần chay, sườn thuần chay gì đó thôi. Tại sao phải đọc sách biếu chứ? Nhưng quý vị cứ ép: “Nhất định sẽ có phước báu đấy”. Có người còn viết thư hỏi tôi: “Thưa Sư Phụ, con đã cho (người-thân-)chó con đã cho (người-thân-)chó, nhìn pháp tướng của Sư Phụ rồi. Chú có được phước báu không ạ?” Tôi nói: “Đúng là ngớ ngẩn”. Tội nghiệp (người-thân-)chó. Chú đang yên ổn đi dọc đường thì có người ấn đầu chú xuống, nói: “Nhìn đi! Nhìn xem đây là Ai! Xem đây là Ai?” (Người-thân-)chó chỉ biết “Au…” “Gâu! Gâu!” Chú không cắn cuốn sách biếu là đã tốt lắm rồi. Sao chú phải nhìn chứ! Ví dụ như vậy.

Trước đây, khi chúng tôi đi hoằng Pháp cũng có vài chuyện buồn cười lắm. Chẳng hạn, có vài vị sư huynh bất cẩn để tờ rơi của chúng ta vương vãi khắp nơi, rồi một (người-thân-)bò đến ăn luôn. Xung quanh không có cỏ, nên khi (người-thân-)bò nhìn thấy: “Ồ, trông ngon đấy, Mình ăn thử xem sao”. Cô bò chưa từng thấy thứ gì như thế bao giờ. “Để mình ăn thử xem, loại cỏ gì mà trắng thế này? Lạ thật”. Họ cứ để tờ rơi trên cỏ, ngay trên mặt đất, nên cô bò đến nhai. Rồi mọi người đều rất vui, nói: “Ồ! (Người-thân-)bò này thật có phước báu”. Có phước báu gì chứ? Chỉ ăn một tờ rơi, hay vài mảnh tờ rơi của chúng ta, thì có phước báu gì? Cô bò được phước báu gì chứ?

Anh ta nói: “Lạ thật, Sư Phụ ơi. Xung quanh có bao nhiêu thứ, sao cô bò không ăn, mà chỉ ăn mỗi tờ rơi thôi. Sư Phụ nghĩ sao ạ?” Tôi đáp: “Tôi nghĩ quý vị thật ngớ ngẩn. Đồ của mình thì phải giữ cẩn thận. Đó đâu phải để cho (người-thân-)bò ăn”. Anh ấy nói xung quanh (người-thân-)bò có đủ thứ, nào là mứt trái cây, bánh mì, phô mai thuần chay, sữa thuần chay, trà và cà phê, “Sao cô bò lại không ăn?” Tôi nói: “Dĩ nhiên (người-thân-)bò đâu có ăn những thứ như thế!” Cô bò đâu có uống sữa, cô có sữa rồi. (Người-thân-)bò còn phải uống sữa nữa sao? Đúng là… Đúng là “đầu óc hỏng” mất rồi. “Uống sữa”.

Và rồi anh ấy còn nói: “Ồ! Thật là huyền bí! Cô bò chẳng ăn gì khác, chỉ ăn tờ rơi thôi”. Tôi nói: “Đó là vì nó là thứ giống cỏ nhất”. Tờ rơi được làm từ cây. Cô bò ngửi thấy… (Mùi.) Cô bò biết nó làm từ thiên nhiên. Xét cho cùng, (người-thân-)bò cũng là Phật mà. Cô bò có Phật Tánh, nên cô biết nó được làm từ cây và an toàn để ăn. (Người-thân-)chuột cũng ăn (Giấy.) giấy mà. Và gián cũng vậy. Khi (người-thân-)chuột bị bệnh hoặc đau bụng, họ sẽ đi ăn cỏ hoặc giấy. Giống như khi con người chúng ta ăn đồ ăn thuần chay vậy. Chú thông minh, chú biết ăn những thứ có chất xơ. Chất xơ. Những thứ có chất xơ có thể giúp đào thải các chất độc hại hoặc chất cặn bã chưa được bài tiết đúng cách. Khi những thứ chưa được bài tiết tốt, chú ăn thứ đó để tống chúng ra ngoài, và sau đó bụng sẽ khỏe lại. Ngay cả (người-thân-)mèo cũng sẽ tìm cỏ để ăn. Có không? (Dạ có.) À, vậy là tôi vẫn chưa quên. Là như vậy đó. Xung quanh không có nhiều cỏ. Vì vậy, khi cô bò nhìn thấy “cỏ trắng”, cô ấy nghĩ: “Dù sao cỏ nào cũng là cỏ cả thôi. Ai quan tâm nó trắng hay đen?” Rồi cô bò ăn. Sau đó, cô còn muốn quay lại ăn nữa. Tôi nói: “Phước báu nhiêu đó đủ rồi. Mau cất hết tờ rơi đi”. Họ thật dễ thương.

Sao chúng ta lại nói đến (người-thân-)bò nhỉ? Chuyện này xảy ra ở Costa Rica. Đang nói chuyện gì mà lại nói sang chuyện đó? (Đồng tu mới.) Đồng tu mới. Ừ, đúng, đúng rồi. Họ nghĩ ra đủ thứ chuyện kỳ lạ, tôi không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả truyện “khoa học viễn tưởng” cũng không phong phú bằng trí tưởng tượng của đồng tu mới. Chuyện gì họ cũng có thể viết ra được. Vì quý vị đều rất phấn khích như thế, lại giỏi tưởng tượng như vậy, thì viết một cuốn sách viễn tưởng đi. Những loại sách đó bán rất chạy và kiếm được rất nhiều tiền. Cứ tha hồ mà viết.

Được rồi. Nãy giờ nói chuyện gì mà tôi nói lan man lâu vậy? Vị bác sĩ này, ba trăm bệnh nhân. Còn người kia thì sao? Bao nhiêu “đầu”? Bao nhiêu bệnh nhân? Không, không, không, người ở phía sau. Anh ấy là nha sĩ, và anh ấy đã nhổ răng cho 80 người rồi. Không còn bệnh nhân nào cho anh ấy nữa. (Anh ấy tính phí rất rẻ.) (Báo cáo Sư Phụ, bộ phận Đông y đã khám cho hơn 520 người.) Chà! Quý vị có người phiên dịch không? Có người phiên dịch không? (Cuối cùng cũng có một người đến. (...) rất giỏi phiên dịch.) Anh ấy rất giỏi.

Photo Caption: “Nhà Là Nơi Ta Cảm Thấy Thoải Mái. NHÀ THẬT Là Cõi-Phúc Lạc, Chắc Chắn Là Vậy!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (3/5)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-07-15
3070 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-07-16
2586 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-07-17
2348 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-07-18
2045 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-07-19
1989 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-07-26
26 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-07-26
41 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-07-26
48 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-07-25
623 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-07-25
195 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-07-25
339 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-07-25
610 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-07-24
8626 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về