Một bác sĩ giải phẫu khuyên một nhạc sĩ đàn vĩ cầm rằng ông cần phải mổ. Bệnh nhân nói: “Nhưng thưa bác sĩ, tôi đã hẹn đi trình diễn rồi. Nếu bác sĩ mổ tôi, có chắc là tôi sẽ chơi vĩ cầm được trong vòng hai tuần không?” Bác sĩ nói: “Không sao, không sao đâu. Bệnh nhân vừa rồi mà tôi giải phẫu, trong vòng 24 tiếng sau là chơi đàn hạc”. Chắc là ông ta nói đàn hạc thật, nhưng nghe giống như chơi đàn hạc trên Thiên Đàng. Ra đi. Thật buồn cười là quý vị hiểu rất nhanh. Tôi kinh ngạc; phải một hồi tôi mới hiểu.
Truyện này tên là “Máy Cắt Cỏ”. Mùa hè nọ, khi cái máy cắt cỏ, cái máy cắt cỏ… Coi đó. Họ cứ gây rắc rối cho tôi. Rồi… bị hư, không chịu chạy. Bà vợ cứ nói bóng gió với chồng là ông nên sửa nó, đem nó đi sửa, nhưng người kia nghe hoài mà không hiểu. Như tất cả đàn ông, họ không nghe. Người ta nói như vậy. Cuối cùng bà vợ nghĩ ra một cách rất khéo để cho ông chồng hiểu cái ý đó. Khi ông chồng về nhà hôm ấy, thấy bà vợ ngồi trong đám cỏ cao, đang bận rộn dùng cái kéo may nhỏ xíu tỉa từng cọng cỏ, ám chỉ nên sửa cái máy cắt cỏ. Ông chồng yên lặng nhìn một hồi rồi bước vô nhà. Sau đó ông trở ra, đưa cho vợ cái bàn chải đánh răng. Nói: “Khi nào cắt cỏ xong thì em dùng cái này quét cỏ”. Trời! Ông chồng không bao giờ hiểu, phải không? (Dạ không.) Cố tình không hiểu hả?
Tôi kể truyện này ở đâu đó rồi, nhưng không sao. Chắc là mình chưa chiếu trên Truyền Hình [Vô Thượng Sư], có lẽ quý vị chưa xem DVD, nên thôi, để tôi kể lại. Một quý bà kêu quản gia vào phòng ngủ. Quý vị biết quản gia chứ hả? (Dạ.) Mấy người giàu họ có quản gia, giống như người giúp việc trong nhà vậy. Và quản gia của bà là đàn ông. Đa số là đàn ông. Bà ta nói: “John”. John nói: “Dạ, thưa bà”. “John, cởi váy tôi ra”. “Dạ, thưa bà”, và ông ta cởi váy ra. “John, cởi áo ngực tôi ra”. “Dạ, thưa bà”, và anh ta cởi áo ngực ra. “John, bây giờ cởi giày tôi và vớ tôi ra”. “Dạ, thưa bà”, anh ta đáp, rồi cởi giày và vớ của bà ta ra. Quý bà đó nói: “Bây giờ cởi quần lót tôi ra. Và tôi cảnh cáo anh lần cuối, anh sẽ mất việc nếu tôi bắt gặp anh mặc đồ của tôi một lần nữa”. Bất ngờ hả? Truyện tếu hả? Truyện tếu thật. (Dạ.) Anh ta đang nghĩ cái khác. Nói rồi. Vui hả? (Dạ.) Truyện đó vui. (Dạ hay lắm.) Nó gọn.
Ông Melvin gọi điện thoại hẹn lịch khám bác sĩ, y tá nói hai tuần nữa ông sẽ có cuộc hẹn khám bác sĩ. Melvin nói: “Hai tuần lận sao? Lúc đó tôi chết mất rồi còn đâu”. Cô y tá nói: “Nếu vậy thì ông luôn có thể hủy”. Cuộc hẹn. Đâu có sao, phải không? Chết rồi thì đâu cần. Cứ việc gọi vô nói: “Tôi sẽ không đến”.
Cô giáo dạy nhạc dẫn lớp học đi xem buổi ô-pê-ra lớn lần đầu tiên. Đèn mờ dần, và nhạc trưởng bắt đầu vẫy cây que điều khiển, và cô ca sĩ giọng cao bắt đầu hát. Sau một hồi, một học sinh hỏi cô giáo: “Tại sao nhạc trưởng lại vung cây que vào người phụ nữ đó?” Cô giáo trấn an học trò: “Ồ, đừng lo, ông ta không đánh cô ấy đâu”. “Vậy tại sao cô ấy hét dữ vậy?”
Chắc tôi kể truyện này rồi hả. (Dạ chưa.) Ý tôi là không phải kể cho quý vị, mà kể cho khán giả rồi, phải không? (Dạ.) Có không? Ở đâu? (Ở Florida.) Ở Florida, ờ, tôi cũng nghĩ vậy. Xin lỗi là quý vị phải cười lại câu chuyện cũ. Nhưng họ chưa từng đưa truyện đó lên Truyền Hình [Vô Thượng Sư] hả? (Dạ chưa, chỉ có trên DVD.) Ờ, vậy mà họ nói với tôi là không còn truyện cười nào nữa. Họ giỡn chơi sao. Tôi bảo họ đào hết mấy truyện cười ra. Chắc họ nói đùa.
Bà vợ kia hỏi chồng: “Tại sao anh đi ra ngoài ban công khi em hát vậy?” Chắc tôi kể truyện này rồi. “Anh không thích nghe em hát sao?” Ông chồng nói: “Không phải. Anh muốn hàng xóm thấy anh ở bên ngoài, không phải anh đang đánh vợ”. [Hát như] la hét.
Ông bác sĩ kia gọi điện thoại cho thợ ống nước khoảng 2 giờ sáng, sau nửa đêm, vì phòng tắm của ông bị rỉ nước. Người thợ ống nước la: “Trời đất ơi, bác sĩ gọi tôi dậy giờ này đó hả!” Bác sĩ nói: “Mỗi lần mà anh có vấn đề đau ốm anh cũng đâu có ngần ngại gọi tôi nửa đêm như vầy. Bây giờ, vô tình tôi có ca khẩn cấp về ống nước, thì xin anh tới giúp giùm chứ?” Yên lặng một lát, anh thợ nói: “Ông nói đúng, thưa bác sĩ. Rồi, cho tôi biết có chuyện chi”. Bác sĩ giải thích về chỗ rỉ nước trong phòng tắm. Anh thợ đáp: “Bác sĩ làm như vầy đây. Lấy 2 viên aspirin, mỗi 4 tiếng một lần thả xuống ống cống. Đến sáng mà nó vẫn chưa thông thì gọi vào văn phòng cho tôi biết”. Ca khẩn cấp. Không tếu lắm, nhưng cũng tạm. Có thể cười được.
Một hôm, ông chồng nọ quyết định giặt cái áo nỉ của mình. Sau vài giây, anh ta bước vào phòng giặt đồ thì la lên với vợ: “Máy giặt đồ để nấc nào đây?” Tại anh chàng chưa bao giờ dùng máy, dĩ nhiên. Cô vợ nói: “Tùy”. Cô vợ hỏi: “Áo anh viết cái gì vậy?” Anh chàng la lên: “Đại Học Oklahoma!” Đây là mấy người chuyên môn chế giễu mấy cô nàng tóc vàng ngố. Thậm chí đại học, lại là áo đại học nữa chứ.
Một người đàn ông thông minh, đẹp trai và thấu cảm thì gọi là gì? (Dũng cảm.) Là lời đồn. Hay có lẽ chỉ là truyện khoa học viễn tưởng.
Bác sĩ dặn tôi uống thuốc này với bồn nước tắm ấm. Uống hết chỗ nước tắm đó thật khó quá! “Dùng với bồn nước ấm”. Buồn cười hả? (Dạ.) Ờ. Được rồi.
Một người đàn ông và vợ, hai người tuổi đã lục tuần… À, khoan, khoan, đổi trước đã. À, nghỉ một chút. (Đừng cười trong lúc anh ta đang đổi băng.) Ừ, đừng cười. Giữ đó. (Giữ đó.) Bíp. Bíp. Thế thôi. Rồi.
Một người đàn ông và vợ, hai người tuổi đã lục tuần, mừng kỷ niệm 40 năm ngày cưới. Vào ngày đặc biệt đó, một bà tiên tốt bụng đến nói với họ vì từ trước tới giờ họ rất tốt, nên ban cho mỗi người một điều ước. Người vợ ước có được một chuyến du lịch vòng quanh thế giới với chồng. Rồi, ‘vút’ một cái, lập tức bà có vé máy bay du lịch trong tay. Người đàn ông thì ước có được một người bạn đời trẻ hơn 30 tuổi. ‘Vút’ một cái, lập tức ông biến thành 90 tuổi. Bà tiên tốt bụng hả, (Dạ.) bà tiên tốt bụng. (Mình ước gì thì phải cẩn thận.) Ừ. Quý vị ước gì cũng phải cẩn thận, anh ta khuyên như vậy đó.Coi chừng nha. Tốt, bà tiên tử tế! Ông chồng tệ quá, phải không? Chỉ được một điều ước thôi, nên bà vợ đâu thể ước thêm mình trẻ lại nữa, đúng không? (Dạ.)
Một luật sư gửi hóa đơn đã quá hạn cho một thân chủ với lời nhắn ghi là: “Hóa đơn này đã một năm tuổi rồi”. Thân chủ hồi âm cho ông luật sư với lời nhắn: “Chúc mừng sinh nhật hóa đơn”. Giả bộ không hiểu.
Tài xế xe buýt hỏi: “Anh đi xe buýt có thoải mái không?” Nam hành khách trả lời: “Dạ thoải mái”. Ông tài xe buýt hỏi tiếp: “Vậy tại sao khi ngồi trên xe anh nhắm nghiền mắt lại vậy?” Nam hành khách đáp: “Tôi không sao hết, có điều tôi không thích nhìn thấy phụ nữ phải đứng”. (Ồ.) Chúng ta thấy truyện này ở đâu rồi. Cô nói “ồ” nghĩa là sao?
Bà mẹ hỏi đứa con: “Hôm nay con tắm chưa?” [Nghĩa đen: Lấy một cái bồn tắm?] Con trai nói: “Ủa, bị mất cái bồn tắm nào hả mẹ?”
Truyện này tệ nha. Một phụ nữ cầu Thượng Đế: “Lạy Thượng Đế…” Đàn ông chắc không muốn nghe đâu. “Lạy Thượng Đế, con cầu có trí huệ để hiểu được ông chồng của con. Con cầu có tình thương để tha thứ cho ông ấy. Và con cầu có sự nhẫn nại để chịu đựng nổi tính khí của ông ấy, vì, lạy Chúa, nếu con cầu có sức mạnh thì con sẽ đánh ông ấy chết mất”. “A-men”. (A-men) Ôi trời, quý vị thích truyện đó ha.
Photo Caption: “Chỉ CÂY CẦU THẬT Mới Có Thể Giúp Ta Sang Bờ!”











